lundi 30 avril 2012

Hoài niệm tháng tư lịch sử

Sài Gòn ơi vĩnh biệt   Ngọc Lan trình bày
 



Hoài niệm tháng tư lịch sử
Tháng tư lịch sử ngày ba mươi,
Giã biệt Việt Nam cả triệu người,
Di dân vĩ đại chưa từng có,
Đau cảnh biệt ly của một đời,
Cha mẹ xa con chồng xa vợ,
Đổi trời đổi đất đổi cuộc đời.
Ngày mai không biết khi nào tới,
Chỉ buồn tiếc nuối kỷ niệm thôi.

Tự do hai chữ tự do ơi,
Dùng bàn tay trắng xây lại đời
Bất chấp gian nan luôn hy vọng,
Tương lai mình sẽ khá lên thôi,
Tạm biệt VN, tạm biệt quê hương,
Tuổi thơ chan chứa mộng thiên đường,
TV ngày cũ bao thương nhớ,
Bạn cũ giờ đây tản khắp phương,

Ngắm lại tuổi thơ như giấc mộng,
Trải dài trước mặt  tuổi khói sương,
Sống nơi xa lạ buồn viễn xứ,
Trong lòng sầu tủi chốn tha hương,
Nhưng vẫn  mơ  đến một tương lai,
VN phồn thịnh ngọn cờ bay,
Nhà BẮC TRUNG NAM tràn hạnh phúc,
Ta về thăm quê sung sướng thay.

Gian nan, bỉ cực cũng đã qua ,
Mấy chục năm buồn giận sót xa,
Việt kiều hải ngoại tài năng lắm,

Thế hệ thứ hai tiến khá xa
Vun đắp tiếng tăm Tổ Tiên ta

Sống xứng danh con cháu Lạc Hồng.

Giấc mơ ngày ấy vẫn không nguôi,
VN cường mạnh không thua người,
Kiến trúc, canh tân về mọi mặt, 

Ấm no, cơm áo dân an hưởng
Vẫn rạng danh hòn ngọc Viễn Đông.

Lẽ Sống  30 Tháng Tư

Tôi Xin Chấp Nhận

Tại một bệnh viện trong thành phố Hiroshima bên Nhật Bản, một người đàn bà bị phóng xạ nguyên tử từ 30 năm qua đang lên cơn hấp hối. Bác sĩ chữa trị cho biết bà chỉ còn nhiều lắm là một hay vài giờ nữa là cùng. Theo thói quen tại Nhật Bản, người ta thông báo để người sắp chết cho biết ý muốn trong những giây phút cuối cùng.
Bác sĩ vào phòng bệnh nhân và nói nhỏ với bà: "Akiramé".
Người đàn bà ngước nhìn vị bác sĩ và dùng ngón tay trỏ viết vào trong lòng bàn trái của bà câu: "Akiramé", nghĩa là "Tôi xin chấp nhận".
Với tất cả bình thản, người đàn bà đã biến những giờ phút hãi hùng nhất trong cuộc sống thành một biến cố tự nhiên và thanh thản.
Cuộc sống của chúng ta dường như được cấu tạo bằng nhiều vị khác nhau: đắng cay, chua xót, ngọt bùi... Gia vị là một điều cần thiết cho thức ăn. Người không thích cay đắng thì sẽ xem trái ớt, hạt tiêu là kẻ thù của khẩu vị. Người thích cay đắng thì lại tìm ra mùi vị thơm ngon của nó.
Hoa nào cũng có mật đắng. Nhưng loài ong khéo léo để chỉ hút mật ngọt.
Thiên Chúa ban cho chúng ta một cuộc sống với muôn màu sắc và hương vị khác nhau. Chúng ta phải là loài ong đi tìm mật ngọt trong vườn hoa cuộc sống ấy. Nếu chỉ nhìn thấy mật đắng, chúng ta sẽ bỏ cuộc đầu hàng trong chán nản. Nếu biết biến báo, chúng ta có thể tìm được mật ngọt và biến những đắng cay chua xót thành mật ngọt và hương thơm.
Sau khi đã đánh bại Đức Quốc Xã và giải phóng Âu Châu, Churchill thủ tướng nước Anh đã tuyên bố: "Không gì buồn thảm cho bằng một chiến thắng". Cảnh thu dọn chiến trường, cảnh kẻ khóc người cười, cảnh vợ mất chồng, cảnh cha mẹ mất con cái... Chiến thắng ngự trị trên tro tàn, đổ nát.
Dù vui với chiến thắng đến đâu, có ai mà không ngậm ngùi xót xa.
Hôm nay 30 tháng tư, đánh dấu một trong những biến cố đau thương nhất của lịch sử dân tộc. Mỗi năm chúng ta có dịp ôn lại ngày lịch sử ấy. Mỗi người một tâm tình. Nhưng dưới cái nhìn Đức tin, người Kitô luôn được mời gọi để nhận ra bàn tay quan phòng của Chúa. Với tất cả bình thản và lạc quan, chúng ta hãy thốt lên như thánh nữ Têrêxa Hài Đồng giữa cơn đau quằn quại trong thân xác và tâm hồn: "Tất cả đều là ơn Chúa".
Tuyên xưng niềm tin vào Chúa Quan Phòng có nghĩa là chấp nhận mọi biến cố trong cuộc sống như một khởi đầu mới, một khởi đầu với những ơn sủng dồi dào hơn. Với những kẻ Thiên Chúa yêu thương, thì mọi sự đều quy về điều tốt...
Còn tâm tình nào đúng đắn hơn trong ngày lịch sử này là cảm tạ và phó thác. Cảm tạ Chúa vì qua mọi biến cố, Chúa Quan Phòng luôn gìn giữ chúng ta và hướng dẫn chúng ta trên đường ân phúc của Ngài. Phó thác cho Ngài bởi vì Ngài luôn có mặt trong cuộc sống để biến tất cả những thất bại, đau khổ, cay đắng trong cuộc sống thành khởi đầu của một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire